<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Lưu trữ Sách văn học Nga, NXB Cầu Vồng - sachxuasaigon.com</title>
	<atom:link href="https://sachxuasaigon.com/danh-muc-san-pham/nxb-cau-vong/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://sachxuasaigon.com/danh-muc-san-pham/nxb-cau-vong/</link>
	<description>Một trang web mới sử dụng WordPress</description>
	<lastBuildDate>Sun, 05 Nov 2023 16:17:10 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	

<image>
	<url>https://sachxuasaigon.com/wp-content/uploads/2019/12/3050-100x100.jpg</url>
	<title>Lưu trữ Sách văn học Nga, NXB Cầu Vồng - sachxuasaigon.com</title>
	<link>https://sachxuasaigon.com/danh-muc-san-pham/nxb-cau-vong/</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Chú Bé Rách Rưới</title>
		<link>https://sachxuasaigon.com/san-pham/chu-be-rach-ruoi/</link>
					<comments>https://sachxuasaigon.com/san-pham/chu-be-rach-ruoi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[sachxua]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 23 Oct 2023 16:45:58 +0000</pubDate>
				<guid isPermaLink="false">https://sachxuasaigon.com/?post_type=product&#038;p=1484</guid>

					<description><![CDATA[<p>Tác giả: Giêm Grin-Út<br />
NXB: Kim Đồng 1985</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/chu-be-rach-ruoi/">Chú Bé Rách Rưới</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><em>Chú bé Gim vốn là một đứa trẻ trong sạch, nhưng hoàn cảnh gia đình đã khiến chú không thể trong sạch được nữa. Sự vô trách nhiệm của cha, sự độc ác, nát rượu của dì ghẻ, những cuộc cãi cọ triền miên trong gia đình, những trận đòn tai hại&#8230; buộc chú phải bỏ nhà sống lang thang, biến một chú bé con ngây thơ thành kẻ ăn cắp, kẻ ăn xin &#8230;<br />
Tuy vậy, trong giờ phút quyết định trở thành người lương thiện hay kẻ tội phạm, Gim đã lấy lại được lòng dũng cảm, không đánh mất chính mình. Chú đã giúp người và được người giúp lại, thoát khỏi cuộc sống &#8220;dưới đáy&#8221; và sống cuộc sống chân chính của người lao động.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/chu-be-rach-ruoi/">Chú Bé Rách Rưới</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachxuasaigon.com/san-pham/chu-be-rach-ruoi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thuyền trưởng đơn vị &#8211; NXB Cầu Vồng</title>
		<link>https://sachxuasaigon.com/san-pham/thuyen-truong-don-vi/</link>
					<comments>https://sachxuasaigon.com/san-pham/thuyen-truong-don-vi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[sachxua]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 27 Aug 2023 03:56:07 +0000</pubDate>
				<guid isPermaLink="false">https://sachxuasaigon.com/?post_type=product&#038;p=108</guid>

					<description><![CDATA[<div>Họa sĩ Lê-vi-xtôn V. I.</div>
<div>Nhà xuất bản Cầu vồng</div>
<div>Mát-xcơ-va - 1984</div>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/thuyen-truong-don-vi/">Thuyền trưởng đơn vị &#8211; NXB Cầu Vồng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h4 class="block-title">GIỚI THIỆU TÁC PHẨM</h4>
<p class="rtejustify">THUYỀN TRƯỞNG ĐƠN VỊ thuộc loạt sách “tiểu thuyết toán học” viết cho thiếu nhi (độ tuổi cấp 2) của nhà văn Nga nổi tiếng V. LIOPSIN, gồm <em>Thuyền trưởng đơn vị; Ba ngày ở nước tí hon; Người mặt nạ đen ở nước An-giép…,</em> những tác phẩm rất nổi tiếng vào thập niên 1970 – 1980 và bây giờ vẫn nguyên vẹn những giá trị của nó. Tác phẩm này kể về cuộc phiêu lưu kỳ thú của Số Không trên chiếc tàu của Thuyền trưởng Đơn Vị, vào thế giới kỳ diệu được dựng nên bằng những con số, phép tính. Đó là biển Tiên Đề, đảo Tam giác Vuông, đại dương Số Học… Thế giới toán học đó cũng có kẻ xấu người tốt, và quan trọng nhất, qua những chuyến đi kỳ thú,Tác phẩm sẽ giúp các bạn nhỏ hình thành những tư duy toán học bổ ích, khám phá tầm quan trọng của toán học trong đời sống… Đây là dạng tiểu thuyết toán học rất hấp dẫn và lý thú, giúp các em học sinh tăng cường tư duy toán học, đồng thời có những phút giây thư giãn thú vị bên những <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/nhung-cuoc-phieu-luu-cua-mit-dac/">nhân vật rất đáng yêu</a>.</p>
<p>Một số nội dung sách Thuyền trưởng đơn vị</p>
<p><img fetchpriority="high" decoding="async" class="alignnone size-full wp-image-2675 aligncenter" src="https://sachxuasaigon.com/wp-content/uploads/2020/11/Capture.png" alt="Thuyền trưởng đơn vị" width="674" height="723" srcset="https://sachxuasaigon.com/wp-content/uploads/2020/11/Capture.png 674w, https://sachxuasaigon.com/wp-content/uploads/2020/11/Capture-280x300.png 280w, https://sachxuasaigon.com/wp-content/uploads/2020/11/Capture-600x644.png 600w" sizes="(max-width: 674px) 100vw, 674px" /></p>
<p>Tôi đang vội lắm, nên chỉ trình bày thật vắn tắt. Tôi vẫn không phải là người hay nói dài dòng. Tôi là ai? Là Số Không, còn mẹ tôi là Số Tám (mẹ tôi rất yêu tôi, và tôi cũng rất yêu mẹ). Chúng tôi sống ở A-ra-ben-la, thủ đô nước Số Học Tí Hon. Hẳn các bạn muốn biết ai là người đã giúp tôi xin được đi trên con thuyền của thuyền trưởng Đơn Vị? Không ai cả! Chỉ có sự dũng cảm. Tôi rất dũng cảm. Đã sáu lần tôi nhấc ống điện thoại lên, nhưng vẫn không dám quay số điện thoại của ông thuyền trưởng. Mãi đến lần thứ bảy, tôi mới quả quyết quay số và nói qua ống điện thoại:<br />
&#8211; Bác thuyền trưởng Đơn Vị, xin chào bác. Cháu nghe nói, ngày mai mồng một tháng Số Không, thuyền bác sẽ nhổ neo. Cháu muốn xin bác cho cháu đi theo. Cháu chưa bao giờ được đi biển, đi biển chắc thú vị lắm đấy! Qua ống điện thoại có tiếng trả lời:<br />
&#8211; Một là sao đang nửa đêm lại đánh thức bác thế? Đêm bác phải ngủ đã chứ. Hai là, đúng đấy, ngày mai mồng một tháng Số Không, bác sẽ cho thuyền nhổ neo. Ba là, đi biển thú vị lắm, nhưng cũng nhiều gian nan. Bốn là, mẹ cháu chẳng bao giờ dám để cháu xông pha những chốn hiểm nghèo, những nơi mũi tên hòn đạn đâu! Dĩ nhiên, ngoài những nguy hiểm, ngặt nghèo, những cuộc binh đao, chúng ta cũng sẽ có dịp gặp những phát minh<br />
kỳ diệu. Nhưng nếu mẹ cháu không đồng ý thì bác chẳng dám cho cháu đi theo đâu. May thay, tôi vừa gan dạ lại vừa nhanh trí nữa. Vì vậy đã trả lời là:<br />
&#8211; Thưa bác, bác là một trong những thuyền trưởng vì đại nhất, chính<br />
mẹ Số Tám của cháu cũng rất mong bác cho cháu đi theo. Mẹ cháu bảo: một vị thuyền trưởng trứ đanh, giàu kinh nghiệm và quả cảm như bác thì mẹ<br />
cháu có thể tin cậy để gửi gắm cháu. Mẹ cháu đề nghị bác&#8230;<br />
&#8211; À, nếu mà chính mẹ cháu đề nghị&#8230; thì lại là chuyện khác! Bác rất hân hạnh được giúp mẹ cháu việc ấy. Thôi được, bác chỉ định cháu là thủy thủ thiếu niên nhé. Nhưng cháu phải làm việc chăm chỉ đấy. Thuyền của bác không có những kẻ chây lười đâu. Thôi nhé, chúc cháu ngủ ngon!<br />
&#8211; Khoan đã, bác! &#8211; tôi hét trong ống điện thoại. &#8211; Bác chưa cho cháu biết vấn đề chính, là bác định đưa thuyền đi những đâu?<br />
&#8211; Bí mật đấy! Nhưng thôi, bây giờ cháu đã là thủy thủ của bác rồi thì bác cũng chẳng giấu làm gì. Thuyền của chúng ta sẽ vượt qua những biển và<br />
đại dương Số Học, Đại Số Học và Hình Học. Chúng ta sẽ lênh đênh trên các vũng tàu, sẽ vượt qua những vịnh và eo biển trong những buổi triều dâng<br />
hay triều xuống, chúng ta sẽ được thấy những bến cảng, những vịnh nhỏ&#8230;Tôi hỏi hiện giờ thuyền ở đâu. Thuyền trưởng đáp:<br />
&#8211; Ở vịnh T. Đ.. Những thôi, cháu phải cho bác chợp mắt một lát chứ. Gửi lời chào mẹ cháu. Thế là ổn được một việc: ông thuyền trưởng đã nhận lời. Chỉ còn chuyện vặt, không đáng ngại lắm, là thuyết phục mẹ tôi. Tôi liền đánh thức mẹ tôi dậy. Mẹ tôi hoảng quá, tưởng là tôi ốm. Nhưng tôi liến thoắng một mạch rằng tôi chẳng ốm đau gì hết, rằng ông thuyền trưởng Đơn Vị vừa gọi điện, vì ông ta không muốn đánh thức mẹ tôi dậy và báo có một thủy thủ thiếu niên của ông chẳng may bị ốm và ông khẩn khoản đề nghị mẹ tôi cho tôi theo ông đi chuyến này, và tôi đã nói với ông rằng việc đó có gì mà mẹ không đồng ý&#8230; Ôi dào!</p>
<p><img decoding="async" class="alignnone size-full wp-image-2676 aligncenter" src="https://sachxuasaigon.com/wp-content/uploads/2020/11/Capture.PNG1_.png" alt="Thuyền trưởng đơn vị" width="572" height="391" srcset="https://sachxuasaigon.com/wp-content/uploads/2020/11/Capture.PNG1_.png 572w, https://sachxuasaigon.com/wp-content/uploads/2020/11/Capture.PNG1_-300x205.png 300w" sizes="(max-width: 572px) 100vw, 572px" /><br />
&#8211; Con nói sao? &#8211; mẹ tôi khoát tay. &#8211; ông thuyền trưởng đã thiết tha đề nghị lẽ nào mẹ lại cấm không cho con đi? Ừ, nhưng để con đi một mình<br />
trong một chuyến đi biển nguy hiểm như vậy, mẹ không thể yên tâm được. Biết làm thế nào? Nói rồi, mẹ tôi lập tức gọi điện cho ông thuyền trưởng, lại một lần nữa, đánh thức ông ta dậy. Mẹ tôi cảm ơn đi cảm ơn lại ông đã quan tâm đến tôi, và ông thuyền trưởng cũng cảm ơn đi cảm ơn lại mẹ tôi đã tin cậy giao phó tôi cho ông. Thế là tôi được lên làm việc trên thuyền. Chắc các bạn sẽ bảo tôi chơi như thế là xấu, và sẽ bị trừng phạt. Nhưng biết làm thế nào, phải hi sinh vì khoa học chứ! Chỉ còn mấy phút nữa thì thuyền nhổ neo. Mẹ tôi đứng trên bờ rútkhăn tay ra vẫy tôi và lau nước mắt. Mẹ ơi mẹ đang khóc! Tạm biệt mẹ nhé!<br />
Bỗng thuyền trưởng Đơn Vị hạ lệnh: &#8220;nhổ treo!&#8221; Mọi người đồng thanh hát bài ca lên đường:<br />
Thuyền sắp vượt phong ba,<br />
Thuyền trưởng sẽ đưa ta<br />
Tới những điều mới lạ<br />
Giữa biển cả bao la!<br />
Mạnh chèo, vững lái<br />
Dù sóng nước yên bình<br />
Hay dông tố hoành hành,<br />
Thuyền vẫn băng băng tới.<br />
Ngàn hải lý vượt nhanh.<br />
Hành trình ta đi qua<br />
Liên tiếp khắp gầnn xa<br />
Thuyền của ta xuất phát<br />
Ngay từ vịnh T. Đ.<br />
Vì sao vịnh biển này lại có tên như vậy thì tôi chưa rõ. Để khi nào biết được chuyện đó, tôi sẽ ghi vào nhật ký hàng hải vậy. Chẳng là tôi định từ nay sẽ viết nhật ký mà. Các bạn sẽ đọc cuốn nhật ký đó ít một, ít một, mỗi ngày một đoạn, giống như tôi viết vậy. Mong các bạn thể tất cho nhé! Vả lại<br />
vội vàng hấp tấp chỉ tổ người ta cười cho!</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/thuyen-truong-don-vi/">Thuyền trưởng đơn vị &#8211; NXB Cầu Vồng</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachxuasaigon.com/san-pham/thuyen-truong-don-vi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bột Mì Vĩnh Cửu</title>
		<link>https://sachxuasaigon.com/san-pham/bot-mi-vinh-cuu/</link>
					<comments>https://sachxuasaigon.com/san-pham/bot-mi-vinh-cuu/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[sachxua]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 20 Aug 2023 13:58:45 +0000</pubDate>
				<guid isPermaLink="false">https://sachxuasaigon.com/?post_type=product&#038;p=2631</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bột Mì Vĩnh Cửu</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/bot-mi-vinh-cuu/">Bột Mì Vĩnh Cửu</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div class="message_box note">
<h2>Bột Mì Vĩnh Cửu</h2>
<p>Bột Mì Vĩnh Cửu một câu chuyện ngắn- một ý nghĩa lớn. Một nhà khoa học lỗi lạc lúc tuổi về già, người đã dành ra gần cả đời mình để chế tạo ra thứ “bột mình vĩnh cửu” với mục đích cải thiện cuộc sống của người nghèo. Nhưng, lòng tham của con người là vô đáy, sự đói nghèo, lười biếng, thiếu hiểu biết và tham lam của những người dân ở hòn đảo đã “giết chết” họ. Một câu chuyện tưởng như đơn giản nhưng nhìn rộng ra, ta có thể thấy được chính bản chất con người từ trong quá khứ đến hiện tại đã vì tham lam mà phí phạm, hủy hoại chính những thứ tài sản đã giúp nuôi sống họ như thế nào. Cuốn sách ngắn nhưng ý nghĩa.</p>
<p>Beljaev được đánh giá là “một trong những người đặt nền móng cho loại truyện khoa học viễn tưởng Xô-viết”, <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/giamilia-truyen-nui-doi-va-thao-nguyen/">với những tác phẩm</a> như: Người bay Ariel, Người cá, Bột mì vĩnh cửu, Đầu giáo sư Dowel… Các tác phẩm đặc sắc của ông đều mang một nội dung xã hội sâu sắc, trong đó có cả tính khoa học, tính hấp dẫn và tính hài hước.</p>
</div>
<h2>Bột mĩ vĩnh cửu câu chuyện nhân văn đáng suy ngẫm</h2>
<p>Từ một giả thuyết rất đơn giản là thứ bột mì có thể “tự nở” từ nghiên cứu của một nhà bác học đầy tâm huyết với nhan loại, với mục đích giải quyết vấn đề thực phẩm cho thế giới. Và cũng không thể nói đây là thí nghiệm chưa hoàn thành của giáo sư Broie, mà Bột mì vĩnh cửu thực sự là một phát minh đã hoàn thiện và vĩ đại vì có khả năng giải quyết được vấn đề thực phẩm như mong muốn của giáo sư Broie, cái chưa hoàn thiện ở đây chính là lòng người.<br />
Tác giả đã phản ánh lòng tham của con người rất hay và tinh tế. Bột mì Vĩnh cửu có thể nuôi sống con người cả đời mà không cần phải lao động gì cả, và mọi người tìm mọi cách để sở hữu thứ bột này, đến nỗi Fris đã giết chết người bạn thân chỉ vì anh này muốn trộm bột của Fris. Bột mì Vĩnh cửu cũng mang lại cuộc sống giàu có, xa hoa cho làng chài. Và tính chất của thứ bột này vẫn vậy, nhưng giá trị của nó lại đột nhiên thay đổi khi mọi người đều sở hữu thứ bột này, từ một món hàng có giá trị hàng ngàn Mac một cân đến một món hàng có giá trị âm. Và lại là Fris, lại là một án mạng, nhưng là do người này cố tình quăng bột qua nhà Fris, thật là một tình huống buồn cười!<br />
Cuối cùng, cuộc sống bình thường đã trở lại với làng chài, và sự giàu sang, trộm cướp, chém giết, rượu chè, bài bạc, đàng điếm….cũng trôi qua như một giấc mộng!<br />
Bột Mì Vĩnh Cửu – NXB Cầu Vồng, một câu truyện ngắn để lại nhiều suy nghĩ!</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/bot-mi-vinh-cuu/">Bột Mì Vĩnh Cửu</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachxuasaigon.com/san-pham/bot-mi-vinh-cuu/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bác Hồ Kính Yêu</title>
		<link>https://sachxuasaigon.com/san-pham/bac-ho-kinh-yeu/</link>
					<comments>https://sachxuasaigon.com/san-pham/bac-ho-kinh-yeu/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[sachxua]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 20 Aug 2023 13:51:36 +0000</pubDate>
				<guid isPermaLink="false">https://sachxuasaigon.com/?post_type=product&#038;p=2627</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bác Hồ Kính Yêu</p>
<p>NXB Cầu Vồng xuất bản lần đầu năm 1987</p>
<p>Sách bìa cứng, chất lượng tốt</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/bac-ho-kinh-yeu/">Bác Hồ Kính Yêu</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bác Hồ kính yêu là một trong những cuốn sách nói về <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/bac-ho-kinh-yeu-nxb-cau-vong/">Bác Hồ</a> khá đặc biệt. Nó tuyển tập những câu chuyện được chọn và soạn lại từ các sách báo và tạp chí viết về cuộc đời hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh với mục đích giúp toàn thể nhân dân và các em thiếu niên nhi đồng noi theo gương Bác để học và rèn luyện, trở thành những chiến sĩ trung thành và xuất sắc kế tục sự nghiệp vĩ đại của dân tộc.</p>
<p>&#8211; Câu chuyện 1: Giới thiệu về  + Tuổi thơ và quê hương.</p>
<p>+  Xứ Huế và những kỷ niệm đau buồn</p>
<p>&#8211; Câu chuyện 2 &#8211; 16: Giới thiệu về quãng thời gian ra đi tìm đường cứu nước và 30 năm của một cuộc đời cách mạng.</p>
<p>&#8211; Câu chuyện 17-32: Giới thiệu về thời gian Bác trực tiếp lãnh đạo cách mạng nước ta, làm nên cách mạng tháng 8/1945, cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ cứu nước.</p>
<p>&#8211; Câu chuyện 33-51 : Những câu chuyện đời thường về Bác.</p>
<p>&#8211; Câu chuyện 52: Lời căn dặn của Người trước lúc đi xa.</p>
<p><strong> Cuốn sách </strong><i>“Bác Hồ kính yêu”</i><strong> </strong>đăng 52 câu chuyện nhỏ, bằng lối văn kể chuyện hấp dẫn, nhẹ nhàng mà tinh tế, các tác giả đã tái hiện lại toàn bộ cuộc đời, sự nghiệp và những phẩm cách cao đẹp, trong sáng của Chủ tịch Hồ Chí Minh từ khi còn nhỏ đến những ngày cuối đời của mình một cách rõ nét. Sách được minh họa với hình ảnh màu rõ ràng, chân thực. Những câu chuyện thể hiện rất rõ tình cảm của Bác đối với các em thiếu niên – nhi đồng như: Niềm vui bất ngờ, Các cháu muốn nói gì với Bác nữa không? Bác Hồ tới thăm gia đình cháu đó, Như thấy cả miền Nam, Bác nhớ các cháu, Luôn luôn nghĩ đến các cháu,….</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/bac-ho-kinh-yeu/">Bác Hồ Kính Yêu</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachxuasaigon.com/san-pham/bac-ho-kinh-yeu/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đaghextan của tôi</title>
		<link>https://sachxuasaigon.com/san-pham/daghextan-cua-toi/</link>
					<comments>https://sachxuasaigon.com/san-pham/daghextan-cua-toi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[sachxua]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 20 Aug 2023 13:31:07 +0000</pubDate>
				<guid isPermaLink="false">https://sachxuasaigon.com/?post_type=product&#038;p=2621</guid>

					<description><![CDATA[<p>Tác giả: Raxun Gamzatov</p>
<p>Dịch giả: Phan Hồng Giang</p>
<p>NXB Cầu Vồng 1984</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/daghextan-cua-toi/">Đaghextan của tôi</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h1>Đaghextan của tôi</h1>
<p>Đaghextan của tôi, xét về nội dung và hình thức nghệ thuật, cuốn sách &#8220;<a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/daghextan-cua-toi-nxb-cau-vong-bo-2-cuon/">Dagestan của tôi</a>&#8221; là nguyên bản và rất đặc sắc. Tác phẩm được viết bằng văn xuôi, nhưng chen vào đó là nhiều bài thơ. Chất thơ trong cuốn sách không chỉ nằm ở những đoạn thơ, mà còn trong những câu văn xuôi: từ ngữ của Rasul Gamzatov rất giàu hình ảnh và có sức biểu cảm sống động. Trong tác phẩm &#8220;Dagestan của tôi&#8221;, tác giả dựa vào truyền thống dân tộc của văn học Dagestan, đồng thời sử dụng kinh nghiệm của ông trong lĩnh vực văn học hư cấu. Rasul Gamzatov liên tục nhắc tới văn học dân gian, ông đưa vào tác phẩm rất nhiều câu tục ngữ, cách ngôn, truyện cổ tích và truyện ngụ ngôn.</p>
<p>Các chủ đề mà Rasul Gamzatov đề cập trong các trang sách &#8220;Dagestan của tôi&#8221; rất đa dạng. Nội dung cuốn sách gồm những suy tư, độc thoại và ký ức của tác giả về Dagestan và người Dagestan, về ngôi làng quê hương của tác giả, về văn học nghệ thuật, về bản chất của sự sáng tạo và bản chất của thơ ca. Chủ đề sự sáng tạo là một trong những trọng tâm trong &#8220;Dagestan của tôi&#8221;, đặc biệt là trong tập sách đầu tiên.</p>
<p>“Đaghextan của tôi” được xuất bản lần đầu tiên tại Liên Bang Nga vào năm 1984 do nhà xuất bản Cầu Vồng ấn hành. Đây là một cuốn sách rất đẹp. Bìa sách bọc vải, ngoài cùng bọc thêm một lớp bìa cứng. Bìa lót được trang trí rất công phu. Chất lượng giấy rất tốt vì đến tận bây giờ vẫn không hề bị xỉn màu. Những trang sách được trình bày đẹp và tỉ mỉ. Người đọc dễ dàng bị gây ấn tượng đặc biệt với cuốn sách này vì thấy rõ một tác phẩm văn học được trân trọng đến vậy.</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/daghextan-cua-toi/">Đaghextan của tôi</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachxuasaigon.com/san-pham/daghextan-cua-toi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cô-Xchi-A lùn</title>
		<link>https://sachxuasaigon.com/san-pham/co-xchi-a-lun/</link>
					<comments>https://sachxuasaigon.com/san-pham/co-xchi-a-lun/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[sachxua]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 20 Aug 2023 13:20:42 +0000</pubDate>
				<guid isPermaLink="false">https://sachxuasaigon.com/?post_type=product&#038;p=2620</guid>

					<description><![CDATA[<p><strong>Cô-Xchi-A lùn</strong></p>
<p>Tác giả:  I-Ô-Xíp Lích-Xta-Nốp</p>
<p>Chuyên mục: Sách thiếu nhi Liên Xô</p>
<p>Nhà xuất bản: NXB Cầu Vồng</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/co-xchi-a-lun/">Cô-Xchi-A lùn</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h1>Cô-Xchi-A lùn</h1>
<p>Cô-Xchi-A lùn là Một quyển sách miêu tả về cuộc chiến đấu của những &#8220;dũng sĩ&#8221; &#8211; nhân dân vùng U-ran &#8211; trên mặt trận lao động ở những nhà máy sản xuất vũ khí trong bối cảnh cuộc chiến tranh giữ nước của nhân dân Xô-viết. Được viết dưới dạng những câu chuyện nhỏ, những nhân vật được sống trước mắt người đọc hết sức sinh động, trong đó nổi bật lên nhân vật <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/co-xchi-a-lun-nxb-cau-vong/">cậu bé Cô-xchi-a lùn</a>&#8230;</p>
<p>Cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại nổ ra. Những cậu bé, cô bé Soviet cũng phải lao vào làm việc trong các nhà máy cơ khí để gửi vũ khí ra tiền tuyến. Song truyện không kể về những anh hùng quân đội mà nói đến mặt trận lao động, về những con người đã làm việc với tất cả sức mình… phục vụ cho tiền tuyến.</p>
<p class="calibre_15"><span class="calibre9">Lích-xta-nốp đã viết nhiều ký về những con người U-ran, về công cuộc lao động to lớn, cũng như cuộc sống của họ… Tại đây ông đã sáng tác truyện vừa đầu tiên của mình dành cho thiếu nhi “Những ngọn cờ đuôi nheo đỏ”, hoặc như sau này cuốn sách được đặt tên là “Những cuộc phiêu lưu của thủy thủ thiếu niên”. Song truyện vừa này được viết ra theo các ghi chép sẵn đã có từ lâu của phóng viên báo kiêm thủy thủ nên nó giống như những hồi ức về cuộc sống xưa kia của ông trên những con tàu biển xô-viết…</span></p>
<p class="calibre_15"><span class="calibre9">Và I. Lích-xta-nốp đã viết cuốn sách thứ hai của mình – “Cô-xchi-a Lùn” khi tài năng sáng chói của mình đã đến độ chín mùi. Ở đây ta cảm thấy bàn tay tin cậy của nhà văn, cảm thấy sự hiểu biết sâu sắc đa dạng về nền công nghiệp hùng mạnh vùng U-ran của ông, sự hiểu biết con người đang điều khiển nền công nghiệp ấy, cùng với sự quý trọng chân thành sâu sắc đối với những con người đó.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/co-xchi-a-lun/">Cô-Xchi-A lùn</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachxuasaigon.com/san-pham/co-xchi-a-lun/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>SAMUIL MARSHAK THE RAINBOW BOOK</title>
		<link>https://sachxuasaigon.com/san-pham/samuil-marshak-the-rainbow-book/</link>
					<comments>https://sachxuasaigon.com/san-pham/samuil-marshak-the-rainbow-book/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[sachxua]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 17 Aug 2023 08:12:12 +0000</pubDate>
				<guid isPermaLink="false">https://sachxuasaigon.com/?post_type=product&#038;p=2611</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/samuil-marshak-the-rainbow-book/">SAMUIL MARSHAK THE RAINBOW BOOK</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/samuil-marshak-the-rainbow-book/">SAMUIL MARSHAK THE RAINBOW BOOK</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachxuasaigon.com/san-pham/samuil-marshak-the-rainbow-book/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>KIDS AND CUBS</title>
		<link>https://sachxuasaigon.com/san-pham/kids-and-cubs/</link>
					<comments>https://sachxuasaigon.com/san-pham/kids-and-cubs/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[sachxua]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 17 Aug 2023 08:09:46 +0000</pubDate>
				<guid isPermaLink="false">https://sachxuasaigon.com/?post_type=product&#038;p=2610</guid>

					<description><![CDATA[<ul class="a-unordered-list a-nostyle a-vertical a-spacing-none detail-bullet-list">
<li>
<p class="biblio"><strong>Title:</strong> <span id="biblio-title">Kids and cubs</span></p>
<p class="biblio"><strong>Publisher:</strong> <span id="biblio-publisher">Raduga Publishers, Moscow</span></p>
<p class="biblio"><strong>Publication Date:</strong> <span id="biblio-pubdate">1987</span></p>
<p class="biblio"><strong>Binding:</strong> <span id="biblio-binding">Hardcover</span></p>
<p><strong>Can ship abroad</strong></li>
</ul>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/kids-and-cubs/">KIDS AND CUBS</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>KIDS AND CUBS is a book written by Russian author Olga Perovskaya describing her childhood experiences with animals with her three sisters at their forest home in Almaty, Kazakhstan (then the Russian Empire). .</p>
<p>Her father, a forester, used to bring back young animals from the wild every time he returned from hunting and stories told of the experiences of the two sisters &#8211; Sonya, Olga (author), Yulia and Natasha in feeding and care. animals and watch them grow. The tales tell about wolves (Dianka and Tomchik), a stallion &#8211; Caspian deer (Mishka), a donkey (Ishka), a tiger (Vaska), a fox (Frantik) and a horse ( Chubary).</p>
<p>The author describes very well the behavior and manners of the different animals as well as how the four girls play with these animals, their parents&#8217; involvement; the disturbance caused by these animals and finally, in some cases, the animal leaves the family after growing up (mostly wild animals). The surroundings of the house in the woods and their yard are also described very clearly, and although the edition I read had some illustrations, the description was good enough that it could have been done without. they. Because this is a book about real-life childhood experiences, not every story has a happy ending.</p>
<p>My main problem is probably how the author chose to structure the novel; that is, as a collection of short stories about each animal; meanwhile, in each story, the girls start at the same age and yes, the next story about the fox (Frantik), confirms that they had the deer Mishka in the yard at the same time and I felt her can recommend them. as a novel in sequential order.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đây là cuốn sách được viết bởi tác giả người Nga Olga Perovskaya mô tả những trải nghiệm thời thơ ấu của cô với động vật cùng với ba chị gái tại ngôi nhà trong rừng của họ ở Almaty, Kazakhstan (khi đó là Liên ban Xô Viết).</p>
<p>Cha cô, một người làm nghề rừng, thường mang về những con non trong rừng mỗi khi ông đi săn trở về, và những câu chuyện kể về trải nghiệm của hai chị em &#8211; Sonya, Olga (tác giả), Yulia và Natasha trong việc chăm sóc các loài động vật và nhìn chúng lớn lên. Các câu chuyện kể về những con sói (Dianka và Tomchik), một con ngựa &#8211; hươu Caspian (Mishka), một chú lừa (Ishka), chú hổ (Vaska), chú cáo (Frantik) và chú ngựa (Chubary).</p>
<p>Tác giả đã mô tả tính cách, cách cư xử của các loài động vật khác nhau cũng như cách các cô gái chơi với những con vật một cách tuyêt vời; sự náo loạn do những con vật này gây ra và cuối cùng, một vài con vật đó trờ về nơi hoang dã sau khi lớn lên. Khung cảnh xung quanh ngôi nhà trong rừng được mô tả rất rõ ràng. Vì đây là cuốn sách kể về những trải nghiệm thời thơ ấu trong đời thực nên không phải câu chuyện nào cũng có kết thúc có hậu.</p>
<p>Tác giả chọn cấu trúc như một tuyển tập truyện ngắn về từng con vật; trong khi đó, trong mỗi câu chuyện, các cô gái bắt đầu ở cùng độ tuổi và vâng, câu chuyện tiếp theo về con cáo (Frantik), xác nhận rằng họ có con nai Mishka trong sân cùng lúc và tôi cảm thấy cô ấy có thể giới thiệu chúng. như một cuốn tiểu thuyết theo trình tự liên tục.</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/kids-and-cubs/">KIDS AND CUBS</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachxuasaigon.com/san-pham/kids-and-cubs/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>VASILISA THE BEAUTIFUL &#8211; Russian Fairy Tales</title>
		<link>https://sachxuasaigon.com/san-pham/vasilisa-the-beautiful/</link>
					<comments>https://sachxuasaigon.com/san-pham/vasilisa-the-beautiful/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[sachxua]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 17 Aug 2023 08:08:34 +0000</pubDate>
				<guid isPermaLink="false">https://sachxuasaigon.com/?post_type=product&#038;p=2609</guid>

					<description><![CDATA[<h2>VASILISA THE BEAUTIFUL</h2>
<p><strong>Author: </strong>Raduga</p>
<p><strong>Publisher: </strong>Raduga</p>
<p><strong>Released Date: </strong>1984</p>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/vasilisa-the-beautiful/">VASILISA THE BEAUTIFUL &#8211; Russian Fairy Tales</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Vasilisa The Beautiful</p>
<p>In common with many folklorists of his day, Alexander Afanasyev regarded many tales as primitive ways of viewing nature. In such an interpretation, he regarded this fairy tale as depicting the conflict between the sunlight (Vasilisa), the storm (her stepmother), and dark clouds (her stepsisters) <sup id="cite_ref-7" class="reference"></sup>Clarissa Pinkola Estés interprets the story as a tale of female liberation, Vasilisa&#8217;s journey from subservience to strength and independence. She interprets Baba Yaga as the &#8220;wild feminine&#8221; principle that Vasilisa has been separated from, which, by obeying and learning how to nurture, she learns and grows from.</p>
<p><span style="font-size: 150%;">Long, long ago</span>, in a certain tsardom there lived an old man and an old woman and their daughter Vasilisa. They had only a small hut for a home, but their life was a peaceful and happy one. However, even the brightest of skies may become overcast, and misfortune stepped over their threshold at last. The old woman fell gravely ill and, feeling that her end was near, she called Vasilisa to her bedside, gave her a little doll, and said:<br />
&#8220;Do as I tell you, my child. Take good care of this little doll and never show it to anyone. If ever anything bad happens to you, give the doll something to eat and ask its advice. It will help you out in all your troubles. And giving Vasilisa a last, parting kiss, the old woman died. The old man sorrowed and grieved for a time, and then he married again. He had thought to give Vasilisa a second mother, but he gave her a cruel stepmother instead. The stepmother had two daughters of her own, two of the most<br />
spiteful, mean and hard to please young women that ever lived. The stepmother loved them dearly and was always kissing and coddling them, but she nagged at Vasilisa and never let her have a moment&#8217;s peace. Vasilisa felt very unhappy, for her stepmother and stepsisters.</p>
<p>kept chiding and scolding her and making her work beyond her strength. They hoped that she would grow thin and haggard with too much work and that her face would turn dark and ugly in the wind and sun. All day long they were at her, one or the other of them, shouting:<br />
&#8220;Come, Vasilisa! Where are you, Vasilisa? Fetch the wood, don&#8217;t be slow! Start a fire, mix the dough! Wash the plates, milk the cow! Scrub the floor, hurry now! Work away and don&#8217;t take all day!&#8221;<br />
Vasilisa did all she was told to do, she waited on everyone and always got her chores done on time. And with every day that passed she grew more and more beautiful. Such was her beauty as could not be pictured and could not be told, but was a true wonder and joy to behold. And it was her little doll that helped Vasilisa in everything. Early in the morning Vasilisa<br />
would milk the cow, and then, locking herself in in the pantry, she would give some milk to the doll and say:</p>
<p style="text-align: left;">&#8220;Come, little doll, drink your milk, my dear, and I&#8217;ll pour out all my troubles in your ear, your ear!&#8221; And the doll would drink the<br />
milk and comfort Vasilisa and do all her work for her. Vasilisa would sit in the shade twining flowers into her braid and, before she knew it, the vegetable beds were weeded, the water brought in, the fire lighted and the cab- bage watered. The doll showed her a herb to be used against sun-burn, and Vasilisa used it and became more beautiful than ever, &#8220;And now, Vasilisa,&#8221; said she, &#8220;take this sack it over seed by seed. And mind that you take out all the black bits, for if you don&#8217;t I shall eat you up.&#8221; And Baba-Yaga closed her eyes and began to snore. Vasilisa took the piece of bread, put it before her little doll and<br />
said:<br />
&#8220;Come, little doll, eat this bread, my dear, and I&#8217;ll pour out all my troubles in your ear, your ear! Baba-Yaga has given me a hard task to do, and she threatens to eat me up if I do not do it.&#8221; Said the doll in reply:<br />
&#8220;Do not grieve and do not weep, but close your eyes and go to sleep. For morning is wiser than evening.&#8221; And the moment Vasilisa was asleep, the doll called out in a loud voice:</p>
<p style="text-align: center;">&#8220;Tomtits, pigeons, sparrows, hear me,<br />
There is work to do, I fear me.<br />
On your help, my feathered friends,<br />
Vasilisa&#8217;s life depends.<br />
Come in answer to my call,<br />
You are needed, one and all.&#8221;</p>
<p style="text-align: left;">And the birds came flying from all sides, flocks and flocks of them, more than eye could see or tongue could tell. They began to chirp and to coo, to set up a great to-do, and to pick over the millet seed by seed very quickly indeed. Into the sack the good seeds went, and the black went into the crop, and before they knew it the night was spent, and the sack was filled to the top. They had only just finished when the white horseman galloped past the gate on his white horse. Day was dawning.<br />
Baba-Yaga woke up and asked:<br />
&#8220;Have you done what I told you to do, Vasilisa?&#8221;<br />
&#8220;Yes, it&#8217;s all done, Grandma.&#8221;<br />
Baba-Yaga was very angry, but there was nothing more to be said.<br />
&#8220;Humph,&#8221; she snorted, &#8220;I am off to hunt and you take that sack yonder, it&#8217;s filled with peas and poppy seeds, pick out the peas from&#8230;&#8230;.&#8221;</p>
<h2>VASILISA THE BEAUTIFUL (Vietnamese)</h2>
<p>Trước đây rất lâu, trong lãnh địa của một Nga hoàng nào đó, có một cặp vợ chồng già cùng cô con gái Vasilisa sinh sống. Họ chỉ có một căn lều nhỏ làm nhà nhưng cuộc sống của họ rất thanh bình và hạnh phúc.<br />
Tuy nhiên, ngay cả bầu trời trong xanh nhất cũng có thể trở nên u ám, và cuối cùng thì sự bất hạnh cũng bước qua ngưỡng cửa nhà họ. Người mẹ già ngã bệnh trầm trọng, rồi đến khi cảm thấy rằng cái chết của mình sắp tới gần, bà gọi Vasilisa tới bên gi.ường, đưa cho cô một con búp bê nhỏ và dặn:<br />
&#8211; Hãy làm như nó bảo, con yêu. Hãy chăm sóc tốt cho con búp bê nhỏ và đừng bao giờ cho ai xem nó. Nếu như có bất cứ chuyện gì xấu xảy ra với con thì hãy cho búp bê thứ gì đó để ăn và xin lời khuyên của nó. Nó sẽ giúp con thoát khỏi mọi rắc rối.<br />
Và rồi người mẹ qua đời sau khi trao cho Vasilisa nụ hôn cuối cùng, nụ hôn chia ly.<br />
Người cha buồn rầu và đau lòng được một thời gian rồi sau đó ông ta tái hôn. Ông nghĩ rằng ông sẽ mang đến cho Vasilisa một người mẹ thứ hai, nhưng thay vì thế ông lại mang đến cho cô một người mẹ kế độc ác.<br />
Bà mẹ kế có hai cô con gái riêng, họ là hai trong số những cô gái hằn học, ghê gớm và khó chiều nhất từng sống trên đời. Bà mẹ kế yêu chúng tha thiết, luôn luôn hôn hít và chiều chuộng chúng, song bà ta lại rầy la Vasilisa và chưa bao giờ để cho cô yên. Vasilisa cảm thấy thật bất hạnh vì mẹ kế và các chị kế mắng mỏ, gắt gỏng với cô, bắt cô làm việc quá sức mình. Họ mong rằng cô sẽ trở nên gầy gò, hốc hác với quá nhiều việc phải làm, và rằng gương mặt cô sẽ biến thành đen đủi, xấu xí bởi gió và nắng. Cả ngày họ nhằm vào cô, hết người này đến người kia la hét:<br />
&#8211; Đến đây, Vasilisa. Mày ở đâu rồi Vasilisa? Nhặt củi đi, đừng có mà chậm chạp đấy! Nhóm lửa đi, nhào bột đi! Rửa đĩa đi, vắt sữa bò đi! Cọ sàn nhà mau, ngay bây giờ! Làm việc đi và đừng có làm mất cả ngày đấy!<br />
Vasilisa làm tất cả những gì cô bị sai bảo, cô hầu hạ tất cả mọi người và luôn làm việc nhà đúng giờ. Rồi từng ngày trôi qua cô lớn lên càng xinh đẹp hơn, đến mức mà vẻ đẹp của cô khó có thể vẽ lại được và khó có thể diễn tả bằng lời, nhưng đúng là một điều kỳ diệu thật sự và thật vui mừng khi được chiêm ngưỡng. Chính là con búp bê nhỏ đã giúp Vasilisa trong tất cả mọi việc.<br />
Sáng sớm tinh mơ, Vasilisa sẽ vắt sữa bò và sau đó, khi tự khóa cửa nhốt mình trong phòng để thức ăn, cô cho búp bê chút sữa và nói:<br />
&#8211; Tới đây nào, búp bê nhỏ, uống sữa đi em, búp bê yêu dấu của chị và chị sẽ kể cho em tất cả những rắc rối của chị.<br />
Và búp bê sẽ uống sữa, làm hài lòng Vasilisa, làm mọi việc cho cô. Vasilisa ngồi dưới bóng râm kết hoa lên bím tóc của cô, còn những luống rau thì được nhổ cỏ, nước được mang tới, lửa được nhóm lên và cải bắp được tưới trước khi cô nhận biết được điều đó. Búp bê chỉ cho cô một loại thảo mộc được dùng để chống rám nắng, Vasilisa sử dụng nó và càng trở nên đẹp hơn.<br />
Một ngày cuối thu, người cha rời khỏi nhà và không trông đợi được gì là ông sẽ quay về sớm. Bà mẹ kế và ba chị em bị bỏ lại đơn độc. Họ ngồi trong lều, bên ngoài trời thì tối, mưa và gió rít. Căn lều nằm ở bìa rừng của một khu rừng rậm rạp, và sống trong rừng là Baba – Yaga, một phù thủy ranh mãnh và xảo quyệt, người mà trong nháy mắt có thể nhai ngấu nghiến người khác.<br />
Lúc này, bà mẹ kế đang giao việc cho mỗi chị em làm: đứa thứ nhất bà giao cho dệt đăngten, đứa thứ hai đan bít tất và Vasilisa thì quay sợi. Sau đó bà ta dập tắt hết tất cả lửa trong nhà ngoại trừ một miếng gỗ cháy ở góc nhà nơi ba chị em làm việc rồi đi ngủ.<br />
Miếng gỗ cháy kêu răng rắc và tanh tách, được một lúc thì tắt.<br />
“Chúng ta làm gì đây?” hai cô con gái của bà mẹ kế thốt lên. “Trong lều tối quá mà chúng ta lại phải làm việc. Một người trong số chúng ta phải tới nhà Baba – Yaga để xin lửa thôi.”<br />
“Chị sẽ không đi đâu.” đứa lớn hơn trong hai đứa nói. “Chị đang làm đăngten và kim của chị đủ sáng cho chị nhìn thấy.”<br />
“Em cũng không đi.” đứa thứ hai nói. “Em đang đan tất và hai cái kim của em đủ sáng để em nhìn thấy.”<br />
Rồi cả hai đứa cùng la lên: “Vasilisa là người phải đi xin lửa. Đến nhà Baba – Yaga ngay, Vasilisa!” Rồi chúng đẩy Vasilisa ra khỏi lều.<br />
Xung quanh cô là bóng đêm, rừng rậm và gió dữ dội; Vasilisa sợ hãi, cô bật khóc và lấy con búp bê nhỏ ra khỏi túi.<br />
“Ôi búp bê nhỏ yêu quý ơi…” cô nói giữa những tiếng thổn thức. “Họ bắt chị đến nhà Baba – Yaga để xin lửa, và Baba – Yaga thì ăn thịt người, xương, tất thảy.”<br />
“Đừng lo lắng” búp bê trả lời. “Chị sẽ ổn thôi. Khi em ở cạnh chị thì không có bất cứ thứ gì tồi tệ xảy ra cho chị hết.”<br />
“Cám ơn vì đã an ủi chị, búp bê nhỏ.” Vasilisa nói và cô bắt đầu lên đường.<br />
Hoa hồng dại mọc như một bức tường quanh cô và trên bầu trời không hề có dấu hiệu nào của vầng trăng lưỡi liềm, không có ngôi sao nào chiếu sáng.<br />
Vasilisa run rẩy đi về phía trước, giữ chặt búp bê nhỏ gần mình.<br />
Bất ngờ cô trông thấy một chàng trai ngồi trên lưng ngựa phi nước đại vượt qua. Anh ta mặc toàn màu trắng, con ngựa của anh ta màu trắng và bộ yên cương làm bằng bạc của con ngựa phát ra ánh sáng trắng trong bóng tối.<br />
Bây giờ đã là bình minh, Vasilisa lê bước đi thì sẩy chân và vấp ngón chân vào rễ và gốc cây. Những giọt sương lấp lánh trên bím tóc dài của cô còn tay cô thì lạnh buốt và tê cóng.<br />
Đột nhiên một kỵ sĩ khác phi ngựa nước đại qua. Anh ta mặc quần áo màu đỏ, con ngựa của anh ta màu đỏ và yên cương ngựa cũng là màu đỏ.<br />
Mặt trời mọc, khẽ chạm vào Vasilisa, sưởi ấm cô và làm tan những giọt sương trên tóc cô.<br />
Vasilisa chưa bao giờ dừng lại nhưng cũng phải đi bộ mất cả ngày, và khi cô tiến đến một khoảng rừng thưa nhỏ thì trời cũng gần tối.<br />
Cô trông thấy một căn chòi gỗ đứng ở đó. Hàng rào xung quanh nó được làm từ xương người và đặt trên đỉnh là những cái đầu lâu. Cánh cổng không phải là cổng mà là xương chân người, những cái then cổng không phải là then mà là xương cánh tay và khóa cổng không phải là khóa mà là một chuỗi những cái răng nhọn.<br />
Vasilisa khiếp đảm và đứng yên không nhúc nhích. Bỗng nhiên một kỵ sĩ phi ngựa đến. Anh ta mặc đồ màu đen, con ngựa của anh ta màu đen và yên cương ngựa cũng là màu đen. Kỵ sĩ phi nước đại tới cánh cổng và biến mất như thể tan vào không khí.<br />
Màn đêm buông xuống. Và trông kìa! Những con mắt của những cái đầu lâu đội trên hàng rào bắt đầu bừng sáng, và trời trở nên sáng như thể ban ngày.<br />
Vasilisa sửng sốt vì khiếp sợ. Cô không thể nhấc chân mình đi, chân cô dường như hóa đá tại chỗ và từ chối mang cô đi xa khỏi cái nơi khủng khiếp này.<br />
Rồi bất ngờ cô cảm thấy mặt đất dưới chân đang rung chuyển, và kia là Baba – Yaga đang bay đến trong một cái cối, đung đưa cái chày của mụ như cái roi và dọn đường bằng một cái chổi.</p>
<p>Mụ ta bay tới cánh cổng, hít ngửi không khí rồi thốt lên:<br />
&#8211; Ta ngửi thấy mùi thịt người. Đứa nào ở đây thế?<br />
Vasilisa tới gần Baba – Yaga, cúi chào mụ ta thật thấp và nói rất khúm núm:<br />
&#8211; Là cháu ạ, Vasilisa, thưa bà. Các chị kế của cháu cử cháu tới để xin bà ít lửa.<br />
“Ồ, là cháu à.” Baba – Yaga đáp lại. “Mẹ kế của cháu là bà con của ta. Được thôi, ở lại với ta một thời gian và làm việc, rồi sau đó chúng ta sẽ xem xem nhìn thấy cái gì.”<br />
Và mụ quát lên thật to:<br />
&#8211; Tháo khóa ra, then cổng rất chắc chắn của ta! Mở ra, cánh cổng rộng lớn của ta!<br />
Cánh cổng đung đưa mở ra, Baba – Yaga cưỡi cái cối đi vào và Vasilisa bước đằng sau.<br />
Bây giờ ở chỗ cánh cổng mọc lên một cây bu-lô và nó làm như thể sắp đánh Vasilisa bằng cành cây.<br />
“ Đừng có đụng đến con bé, chính ta đem nó tới đấy.” Baba – Yaga nói.<br />
Họ bước vào nhà, nằm trên bậc cửa là một con chó, và nó làm như thể sắp cắn Vasilisa.<br />
“ Đừng có đụng đến con bé, chính ta đem nó tới đấy.” Baba – Yaga nói.<br />
Họ tiến vào bên trong và ở hành lang một con mèo già hay gầm gừ gặp họ, nó làm như thể sắp cào Vasilisa.<br />
“ Đừng có đụng đến con bé, mèo già hay gầm gừ ạ, chính ta đem nó tới đấy.” Baba – Yaga nói.<br />
“Cháu thấy chưa Vasilisa…” quay lại phía cô, mụ ta nói thêm, “không dễ dàng chạy trốn khỏi ta đâu. Mèo của ta sẽ cào cháu, chó của ta sẽ cắn cháu, cây bu-lô của ta sẽ quất cháu, móc mắt cháu và cánh cổng thì sẽ không mở cho cháu ra ngoài đâu.”<br />
Baba – Yaga vào phòng của mụ và nằm dài trên ghế.<br />
“Lại đây, cô gái có lông mày đen, đem cho bọn ta chút gì để ăn.” mụ ta kêu.<br />
Và cô gái có lông mày đen chạy vào và bắt đầu cho Baba – Yaga ăn. Cô đem cho mụ ta một nồi canh củ cải đỏ và nửa con bò, mười bình sữa và một con lợn quay, hai mươi con gà và bốn mươi con ngỗng, hai cái bánh nướng nguyên và thêm một miếng, rượu táo, rượu mật ong và rượu ủ tại nhà, một thùng bia và một xô nước cơvat.<br />
Baba – Yaga ăn và uống hết tất cả mọi thứ nhưng mụ chỉ cho Vasilisa một khoanh bánh mỳ.<br />
“ Còn giờ thì, Vasilisa…” mụ ta nói, “ cầm lấy bao tải hạt kê này và nhặt từng hạt một. Và chú ý nhặt ra tất cả những hạt màu đen đấy, vì nếu cháu không làm ta sẽ ăn thịt cháu.”<br />
Rồi Baba – Yaga nhắm mắt lại và bắt đầu ngáy.<br />
Vasilisa cầm mẩu bánh mỳ đặt trước búp bê nhỏ và nói:<br />
&#8211; Tới đây nào, búp bê nhỏ, ăn bánh mỳ đi em, búp bê yêu dấu của chị và chị sẽ kể cho em tất cả những rắc rối của chị. Baba – Yaga giao cho chị một việc khó làm, và bà ta đe dọa sẽ ăn thịt chị nếu chị không làm.<br />
Búp bê nhỏ trả lời:<br />
&#8211; Đừng đau lòng và đừng khóc mà hãy nhắm mắt lại và đi ngủ. Vì buổi sáng thì khôn ngoan hơn buổi tối.<br />
Và lúc Vasilisa đã ngủ, búp bê gọi to:<br />
<i>Chim hét xanh ơi, bồ câu ơi, chim sẻ ơi, nghe tôi gọi,</i><br />
<i>Có việc phải làm, tôi đương lo sợ</i><br />
<i>Cuộc sống của Vasilisa phụ thuộc vào sự giúp đỡ của các bạn,</i><br />
<i>Những người bạn có cánh của tôi.</i><br />
<i>Đến đây và đáp lại lời tôi gọi,</i><br />
<i>Các bạn đang được cần đến, một và tất cả.</i><br />
Và những chú chim đang bay đến từ khắp các hướng, từng đàn, từng đàn chim, nhiều hơn mắt chúng ta có thể nhìn và lưỡi có thể kể. Chúng bắt đầu líu lo và kêu gù gù để bắt tay vào làm việc, nhặt hạt kê từng hạt một thực sự rất nhanh. Những hạt tốt cho vào bao tải, còn những hạt đen cho vào diều chim, và trước khi chúng nhận ra thì đêm đã qua và bao tải đã đầy lên.<br />
Chúng chỉ vừa xong khi kỵ sĩ mặc đồ trắng phi nước đại qua cánh cổng trên con ngựa trắng của mình. Ban ngày đang hé rạng.<br />
Baba – Yaga thức dậy và hỏi:<br />
&#8211; Cháu đã làm xong việc ta bảo cháu chưa thế hả, Vasilisa?<br />
&#8211; Vâng, xong rồi ạ, thưa bà.<br />
Baba – Yaga vô cùng tức giận nhưng chẳng còn gì để nói.<br />
“Hừm…” mụ ta khụt khịt mũi, “ta phải đi săn và cháu hãy cầm lấy cái bao tải đằng kia, nó đựng đầy hạt đậu và hạt giống cây thuốc phiện, hãy nhặt hạt đậu ra khỏi hạt giống và để chúng thành hai đống riêng. Và chú ý, nếu cháu không làm thì ta sẽ ăn thịt cháu đấy!”<br />
Baba – Yaga ra ngoài sân và huýt sáo, cái cối và cái chày lướt nhanh đến chỗ mụ.<br />
Kỵ sĩ mặc đồ đỏ phi ngựa nước đại qua, và mặt trời mọc.<br />
Baba – Yaga trèo vào trong cối rồi bay khỏi sân, đung đưa chày như thể cái roi và dẹp đường đi bằng cái chổi của mụ.<br />
Vasilisa lấy một mẩu bánh mỳ khô, cho búp bê ăn và nói:<br />
&#8211; Thương xót chị với, búp bê nhỏ, em thân mến, hãy giúp đỡ chị.<br />
Và búp bê gọi:<br />
&#8211; Lại đây với tôi nào, ôi những chú chuột trong nhà, trong kho thóc và trên cánh đồng, vì ở đây có việc để làm đấy.<br />
Và những con chuột chạy đến, từng bầy, từng bầy chuột, nhiều hơn mắt chúng ta có thể nhìn và lưỡi có thể kể, rồi trước khi một tiếng đồng hồ qua đi thì công việc đã xong.<br />
Trời tối dần và cô gái có lông mày đen dọn bàn, bắt đầu đợi Baba – Yaga trở về.<br />
Kỵ sĩ mặc đồ đen phi nước đại qua cánh cổng, đêm xuống, và mắt của những cái đầu lâu đội trên hàng rào bắt đầu rực sáng. Và rồi thân cây cối rên rỉ, kêu răng rắc, lá cây xào xạc. Baba – Yaga, mụ phù thủy ranh mãnh và xảo quyệt, người có thể trong nháy mắt nuốt chửng người khác đang trở về nhà.<br />
“Cháu đã làm xong việc ta bảo cháu chưa thế hả, Vasilisa?” mụ ta hỏi.<br />
“Vâng, xong rồi ạ,thưa bà.”<br />
Baba – Yaga vô cùng tức giận, nhưng mụ ta chẳng thể nói gì được.<br />
“Được, đi ngủ thôi. Ta sẽ ngủ một tí”<br />
Vasilisa đi đằng sau bếp lò và cô nghe thấy Baba – Yaga nói:<br />
“Nhóm bếp lò lên, làm cho lửa thật to, cô gái lông mày đen. Khi nào thức dậy ta sẽ đem nướng Vasilisa.”<br />
Rồi Baba – Yaga nằm xuống ghế, tựa cằm lên một cái giá, tự che đậy bằng chân mụ và bắt đầu ngáy to đến nỗi khiến cả khu rừng rung chuyển, lắc lư.<br />
Vasilisa bật khóc và lôi búp bê của cô ra, đặt một mẩu bánh mỳ trước mặt nó.<br />
“Tới đây nào, búp bê nhỏ, ăn chút bánh mỳ đi, búp bê yêu dấu của chị và chị sẽ kể cho em tất cả những rắc rối của chị, vì Baba – Yaga muốn nướng chị rồi ăn chị…” cô nói.<br />
Và búp bê nói cho cô biết phải làm gì để thoát khỏi rắc rối mà không phải khó nhọc.<br />
Vasilisa vội vã đến chỗ cô gái lông mày đen và cúi chào cô ta thật thấp.<br />
“Cô gái lông mày đen ơi, làm ơn giúp tôi với!” cô thốt lên. “ Khi cô đang nhóm lò thì hãy đổ nước lên củi để chúng không cháy được. Đây là chiếc khăn tay bằng lụa của tôi để đền ơn cô vì việc này.”<br />
Cô gái lông mày đen trả lời:<br />
&#8211; Được thôi, bạn thân mến, tôi sẽ giúp cô. Tôi sẽ nhóm lò thật lâu, và tôi sẽ cù gót chân của Baba – Yaga và cào chúng nữa nên bà ta có thể ngủ qua cả buổi tối. Và cô chạy xa đi, Vasilisa!”<br />
&#8211; Nhưng ba kỵ sĩ sẽ không bắt tôi và đem tôi về chứ?<br />
&#8211; Ồ, không đâu. Kỵ sĩ mặc đồ trắng là ban ngày rực rỡ, kỵ sĩ mặc đồ đỏ là mặt trời vàng và kỵ sĩ mặc đồ đen là đêm đen, họ sẽ không đụng đến cô đâu.<br />
Vasilisa chạy vào hành lang, con mèo hay gầm gừ vụt đến bên cô và chuẩn bị cào cô. Nhưng cô ném cho nó một cái bánh nướng và nó không đụng tới cô nữa.<br />
Vasilisa chạy xuống khỏi hành lang, con chó lao tới và chuẩn bị cắn cô. Nhưng cô ném cho nó một miếng bánh mỳ và con chó để cho cô đi.<br />
Vasilisa bắt đầu chạy ra khỏi sân, cái cây bi-lô cố gắng đánh cô và móc mắt cô. Nhưng cô treo lên cây một sợi ruy băng và cây bi-lô để cô đi qua.<br />
Cánh cổng chuẩn bị đóng sập trước cô nhưng Vasilisa tra dầu vào bản lề và nó mở ra.<br />
Vasilisa chạy vào khu rừng tối, vừa lúc kỵ sĩ mặc đồ đen phi ngựa nước đại qua và xung quanh trở nên đen sì. Làm thế nào cô về nhà mà không có lấy một ánh lửa được? Cô sẽ nói gì? Tại sao ư, mẹ kế của cô sẽ hành cô cho đến chết.<br />
Thế nên cô nhờ búp bê nhỏ giúp mình và làm theo lời nó nói.<br />
Cô lấy một trong những cái đầu lâu ở hàng rào và cắm nó vào một cây gậy, bắt đầu đi băng rừng. Những con mắt của đầu lâu rực sáng và nhờ ánh sáng của chúng đêm tối sáng như ban ngày.</p>
<p>Về phần Baba – Yaga, mụ ta thức dậy, vươn mình, rồi mụ thấy rằng Vasilisa đã đi mất thì mụ vội vàng lao vào hành lang.<br />
Mụ gặng hỏi:<br />
&#8211; Mày đã cào Vasilisa khi nó chạy qua chứ, mèo?<br />
Và con mèo đáp lại:<br />
&#8211; Không, tôi đã để cho cô ấy đi qua, vì cô ấy cho tôi một cái bánh nướng. Tôi đã phục vụ bà mười năm trời nhưng bà chẳng bao giờ cho tôi nhiều hơn một mẩu bánh mỳ.<br />
Baba – Yaga vội vàng chạy ra sân. Mụ gặng hỏi:<br />
&#8211; Mày đã cắn Vasilisa đúng không, chó trung thành của ta?<br />
Con chó trả lời:<br />
&#8211; Không, tôi đã để cho cô ấy đi qua, vì cô ấy cho tôi một ít bánh mỳ. Tôi đã phục vụ bà quá nhiều năm nhưng bà chẳng bao giờ cho tôi nhiều hơn một cái xương.<br />
“Cây bi-lô, cây bi-lô!” Baba – Yaga rống lên. “Mày đã móc mắt Vasilisa rồi chứ?”<br />
“Không hề, tôi đã để cho cô ấy đi qua, vì cô ấy buộc lên cành của tôi một sợi ruy băng. Tôi đã mọc ở đây được mười năm rồi, và bà chẳng bao giờ treo lên một sợi dây.” Cái cây bi-lô trả lời.<br />
Baba – Yaga chạy đến cánh cổng.<br />
“Cổng ơi, cổng!” mụ ta thốt lên. “ Có phải mày đã đóng sập cửa để Vasilisa không qua được không?”<br />
“Không hề, tôi đã để cho cô ấy đi qua, vì cô ấy tra dầu vào bản lề của tôi. Tôi đã phục vụ bà quá lâu nhưng bà thậm chí chưa bao giờ đổ nước lên chúng.” cánh cổng đáp lại.<br />
Baba – Yaga nổi cơn tam bành. Mụ ta bắt đầu đánh chó đập mèo, phá cửa và chặt hạ cây bi-lô, và sau đó thì mụ ta mệt đến mức quên hết tất cả về Vasilisa.<br />
Vasilisa chạy về nhà và cô thấy rằng chẳng có ánh sáng nào trong nhà. Các chị kế của cô vội vàng ra ngoài và bắt đầu la rầy, mắng mỏ cô.<br />
“Cái gì khiến mày đi kiếm lửa lâu như thế hả?” họ quát hỏi. “Chúng tao dường như không thể giữ được một tí lửa nào trong nhà cả. Chúng tao đã cố gắng nhóm lửa hết lần này đến lần khác nhưng vô ích, và ngọn lửa mà chúng tao lấy từ nhà hàng xóm thì tắt ngay lúc được mang về. Có thể cái của mày sẽ sáng mãi được đấy.”<br />
Chúng mang cái đầu lâu vào căn lều, những con mắt của nó nhìn chằm chằm vào bà mẹ kế cùng hai cô con gái và thiêu đốt họ như ngọn lửa. Bà mẹ kế và hai cô con gái cố gắng trốn đi nhưng dù chạy đi đâu những con mắt của đầu lâu vẫn dõi theo họ và không bao giờ để họ ra ngoài tầm nhìn.<br />
Cho đến sáng thì họ đã bị cháy xém, cả ba người, chỉ duy có Vasilisa vẫn không hề bị thương.<br />
Cô chôn cái đầu lâu bên ngoài căn lều và một bụi cây hoa hồng đỏ mọc lên tại chỗ đó.<br />
Sau đó, không còn muốn ở lại trong căn lều đó nữa, Vasilisa đi tới thị trấn và ở nhờ nhà một bà lão.<br />
Một ngày cô nói với bà lão rằng:<br />
&#8211; Bà ơi, cháu chán việc ngồi một chỗ chẳng làm gì cả lắm. Bà mua cho cháu một ít sợi lanh, thứ tốt nhất mà bà tìm được nhé.<br />
Bà lão mua cho cô một ít sợi lanh và Vasilisa bắt tay vào quay sợi. Cô làm việc rất nhanh và khéo, guồng quay sợi hoạt động mạnh và chỉ vàng tuôn ra đều và mỏng như một mái tóc. Cô bắt đầu dệt vải và nó biến thành mảnh đến nỗi có thể chui qua đầu mũi kim như sợi chỉ vậy. Cô tẩy trắng tấm vải và nó trở nên trắng hơn tuyết.<br />
“Đây này, bà ơi, bà đi và bán tấm vải này rồi giữ tiền cho mình nhé.” cô nói.<br />
Bà lão nhìn tấm vải và há hốc miệng kinh ngạc.<br />
“Không đâu con ơi, tấm vải như thế này chỉ duy nhất hợp với hoàng tử mà thôi. Ta nên mang nó đến cung điện.”<br />
Bà mang tấm vải đến cung điện, và khi hoàng tử nhìn thấy nó, chàng kinh ngạc.<br />
“Bà muốn bao nhiêu cho tấm vải này?” hoàng tử hỏi.<br />
“Tấm vải quá đẹp để đem ra mua bán, ta mang đến cho ngài làm quà tặng.”<br />
Hoàng tử cám ơn bà lão, tặng quà cho bà và đưa bà về.<br />
Nhưng chàng không thể tìm được người nào làm áo cho chàng từ tấm vải đó, vì tài nghệ phải tuyệt vời như thớ vải vậy. Nên chàng lại cho đòi bà lão đến và nói:<br />
&#8211; Bà đã dệt tấm vải này nên hẳn là bà biết phải làm thế nào để làm được áo từ nó.<br />
&#8211; Không phải ta là người đã quay sợi hay dệt tấm vải này đâu, thưa hoàng tử, mà là một thiếu nữ tên là Vasilisa.<br />
&#8211; Vậy thì hãy để cô ấy làm cho ta một chiếc áo.<br />
Bà lão trở về nhà và bà kể hết việc đó cho Vasilisa nghe.<br />
Vasilisa làm ra hai chiếc áo, thêu chúng bằng chỉ bạc, đính lên những viên ngọc trai to tròn rồi đưa chúng cho bà lão để mang tới cung điện, còn cô thì ngồi bên cửa sổ với đồ thêu.<br />
Một lát nữa thôi người mà cô nhìn thấy là một trong những người hầu của Nga hoàng đang chạy về phía cô.<br />
“Hoàng tử mời cô tới cung điện,” người hầu nói.<br />
Vasilisa tới cung điện và khi trông thấy cô, hoàng tử đã bị say đắm bởi vẻ đẹp của cô.<br />
“Ta không thể chịu đựng được việc lại để nàng đi mất, nàng sẽ là vợ của ta,” hoàng tử nói.<br />
Chàng đặt cả hai bàn tay trắng như sữa của Vasilisa vào tay mình và để cô ngồi xuống chỗ bên cạnh chàng.<br />
Và rồi Vasilisa cùng hoàng tử cưới nhau, khi cha của Vasilisa trở về sau đó ông cũng vào ở trong cung điện với họ.<br />
Vasilisa cũng đưa bà lão đến sống cùng cô, và về phần con búp bê nhỏ của cô thì cô luôn mang nó theo trong túi.<br />
Cứ như vậy họ đã và đang sống đến ngày nay, và họ đang chờ đợi chúng ta tới chơi.</p>
<h3 id="reply-title" class="comment-reply-title"><a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/samuil-marshak-the-rainbow-book/">SAMUIL MARSHAK THE RAINBOW BOOK</a></h3>
<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/vasilisa-the-beautiful/">VASILISA THE BEAUTIFUL &#8211; Russian Fairy Tales</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachxuasaigon.com/san-pham/vasilisa-the-beautiful/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>TALES FOR ALYONUHKA</title>
		<link>https://sachxuasaigon.com/san-pham/tales-for-alyonuhka/</link>
					<comments>https://sachxuasaigon.com/san-pham/tales-for-alyonuhka/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[sachxua]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 17 Aug 2023 08:06:14 +0000</pubDate>
				<guid isPermaLink="false">https://sachxuasaigon.com/?post_type=product&#038;p=2608</guid>

					<description><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/tales-for-alyonuhka/">TALES FOR ALYONUHKA</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Bài viết <a href="https://sachxuasaigon.com/san-pham/tales-for-alyonuhka/">TALES FOR ALYONUHKA</a> đã xuất hiện đầu tiên vào ngày <a href="https://sachxuasaigon.com">sachxuasaigon.com</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://sachxuasaigon.com/san-pham/tales-for-alyonuhka/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
